Featured
Hiển thị các bài đăng có nhãn hon-nhan-gia-dinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hon-nhan-gia-dinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Bất ngờ phát hiện vợ ngoại tình sau vụ tai nạn của con trai

(Theo tin tuc online) Con trai tôi được cứu, đáng ra tôi phải vui mừng nhưng thay vào đó là cảm giác đau khổ, tuyệt vọng đến tột cùng.

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Khi nào vợ đẻ chồng sẽ chia tay...

(Theo tin tuc online) Vợ mang thai, vì lo cho sức khỏe của vợ, con nên chồng tôi mới cặp bồ. Anh hứa, chỉ cặp bồ đến khi nào tôi “mẹ tròn con vuông” là sẽ chia tay...

Tôi choáng váng trước những câu nói của chồng. (Ảnh minh họa).

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

Chồng tri thức vớ phải cô vợ “chợ búa”

Học xong thạc sĩ, gần 30 tuổi tôi mới có thời gian lo cho hạnh phúc riêng tư. Gia đình tôi vốn không mấy giàu có, từ nhỏ tôi đã lớn lên với cảnh thiếu thốn nên tôi luôn lấy sự nghiệp làm trọng. Tôi xác định bản thân tôi thành công thì hon nhan gia dinh mới đỡ khổ. Vậy nên sau khi tìm được một công việc ổn định tôi mới tính tới chuyện trăm năm.

Tôi quyết định cưới cô ấy dù có những khác biệt lớn về trình độ học vấn (ảnh minh họa)

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2015

Con cấp cứu , chồng đưa bồ đi khám thai

Thy khóc nấc thành tiếng khi thấy chồng ngang nhiên ôm eo một em chân dài chui vào xe hơi. Mọi người ai cũng bảo, vì cô lấy chồng đại gia nên mới phải chịu cảnh này.

Chưa hết, trước khi đóng cửa cái rầm, Nam còn ngoái đầu ra cửa xe đe dọa Thy:

- Cô đừng có mà lèm bèm. Muốn yên ổn thì về nhà chăm con đi.

Nam đâu biết rằng, kể từ khi anh ta ngang nhiên cặp bồ, hết cô này đến cô khác thì con trai của hai người cũng trở nên ương ngạnh, không dạy bảo nổi. Mới học lớp 6 nhưng bé Vinh thường xuyên la cà cùng bạn bè, có khi cả tuần bé chỉ ngủ ở nhà được 3 lần. Những lúc đó, Thy tất tả chạy đi tìm con, điện thoại cho đám bạn học của con để biết tình hình con mình đang như thế nào.

Người ngoài nhìn vào đều bảo số Thy sướng, lấy được đại gia, nhà cao cửa rộng, tiền tiêu không phải nghĩ. Đúng là những năm đầu mới cưới, Thy sướng thật. Nam cưng cô như trứng mỏng, thích gì cũng chiều. Nhưng rồi sau khi Thy sinh con, vóc dáng có phần xấu đi thì cũng là lúc tình cảm vợ chồng cô bị nhạt dần. Nam vắng nhà thường xuyên, những chuyến công tác nước ngoài của anh ngày càng dày đặc.

Lần đầu tiên Thy biết chuyện Nam ngoai tinh , cô gần như phát điên. Cô khóc lóc, chửi bới Nam ầm ĩ. Lần đó, Nam đã túm lấy tóc vợ, quay mấy vòng rồi ấn cô ngã dúi dụi xuống sàn nhà. Nam bảo rằng, Thy không có quyền được đòi hỏi nhiều, anh đã cho cô nhà, xe, tiền bạc, thế nên hãy ngoan ngoãn ở nhà làm tròn bổn phận của một người vợ đi.


Nam còn dọa Thy rằng, nếu cứ ầm ĩ thì sẽ ly hôn. Trong lòng Thy vẫn yêu Nam và muốn con có một tổ ấm giadinh như bao đứa trẻ khác nên cô đành nín nhịn. Kể từ đó, Thy như người giả câm, giả điếc. Thy biết trong máy chồng có cả những clip nóng với người tình nhưng chưa bao giờ cô có đủ can đảm để bấm vào xem. Lấy chồng 15 năm, từ một cô gái quyến rũ, xinh đẹp, giờ nhìn Thy giống như tàu lá úa.
Hôm nay con trai bị ốm, phải vào viện cấp cứu, Thy gọi điện định bụng bảo chồng về ngay. Nhưng gọi mãi chẳng thấy Nam nghe điện thoại. Cô đành hộc tốc chạy vào bệnh viện. Vừa mới xuống taxi, Thy đã thấy bóng Nam ở phía cổng. Thy gọi to: “Chồng ơi, con mình đang ở phòng cấp cứu ấy”.

Nhưng chân cô bỗng khựng lại vì thấy Nam không đi một mình. Anh khoác tay một cô gái xinh đẹp đi vào bệnh viện, vừa đi, cả hai vừa trò chuyện tam su rất vui vẻ, thỉnh thoảng, cô gái kia còn đưa tay lên xoa bụng.

Thy chạy đến, giật tay chồng ra. Cô nói trong nước mắt:

- Con anh đang nằm cấp cứu mà giờ anh vẫn ung dung đi với gái sao?

Nam thấy Thy có chút giật mình. Nhưng rồi anh trấn tĩnh lại nhanh chóng. Nam bảo Thy đến phòng cấp cứu trước rồi mình sẽ chạy đến sau.

Lúc đó Thy quá lo cho con nên không thể đứng lại đôi co với chồng, cô chạy một mạch đến phòng cấp cứu. Nam vẫn giữ vẻ mặt bình thản, ôm eo cô gái kia đi vào khu vực của khoa sản. Thy biết, chồng mình đang đưa cô gái kia đi khám thai.


Cũng may vì cuối cùng con trai của Thy cũng qua cơn nguy kịch. Nhìn con nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, Thy thấy căm tức Nam vô cùng. Từ lúc Thy gặp chồng ở bệnh viện cho đến giờ đã 5 tiếng nhưng vẫn chưa thấy mặt chồng đâu. Có lẽ anh đang bận rộn với đứa con đang hình thành trong bụng cô gái xinh đẹp kia.

Hai ngày sau, Nam mới lò dò về nhà. Thì ra do cô gái kia không chịu ở một mình nên Nam không thể đến thăm con. Đến nước này, Thy không thể chịu đựng nổi. Nam từng nói với cô rằng, đã lấy chồng đại gia thì phải chấp nhận chuyện chồng bồ bịch như một lẽ đương nhiên, nhưng Nam không biết rằng, Thy đã chán ngán cái cảnh làm người đàn bà giả câm điếc trước mặt chồng lắm rồi. Sống trong giàu sang mà tinh thần như ở trong địa ngục, cứ thế này mãi chắc Thy sẽ phát điên mất. Cô tự nhủ với lòng mình rằng, phải can đảm từ bỏ một lần thì mới chấm dứt được cơn đau dai dẳng.

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Xa mặt, cách lòng

Có nhiều cặp vợ chồng phải sống xa nhau vì công việc của mỗi người và sự xa cách đó đã có những tác động nhiều chiều tới đời sống hon nhan gia dinh của họ. Xa cách và sự yếu lòng đã khiến những gia đình này đứng trước nguy cơ tan vỡ.

Nhất cự ly

Tuấn và Linh (ở Long Khánh, Đồng Nai) quen nhau từ cấp 3. Tuấn lên TPHCM học sửa điện lạnh. Ở nhà, Linh làm cô giáo mầm non. Vì nghề của Tuấn ở quê không thể phát triển, sau tuần trăng mật mặn nồng, Linh đành bấm bụng tiễn chồng lên TPHCM làm việc.

Lúc đầu, Tuấn và Linh thường điện thoại cả buổi, nói đủ chuyện để được nghe giọng của nhau cho vơi nỗi nhớ. Cuối tuần, nếu Tuấn không về nhà, Linh lại lên thăm chồng. Ở quê, hàng xóm thường “tám” chuyện đàn ông đi làm ăn xa dễ có “bồ nhí” khiến Linh không khỏi chột dạ.

Vì xa cách, Linh không thể “quản” chồng. Không ít lần Linh gọi điện thoại “kiểm tra”, dù tối khuya hay mờ sáng đều thấy chồng nhấc máy nên cũng tạm yên lòng. Ngày nào cũng điện thoại nói chuyện tào lao, riết rồi Tuấn thấy chán và cũng chẳng biết nói gì nên điện thoại cho vợ cứ thưa dần…

Sáng đi làm một mình, chiều một mình về phòng trọ, ai cũng tưởng Tuấn độc thân. Cô bé xinh xinh, bán sữa đậu nành trước nhà trọ cũng để mắt đến anh. Những lời hỏi thăm thường ngày của cô khiến Tuấn dần xao lòng.

Lúc đầu, anh chỉ chọc ghẹo cho vui, rồi… “cảm” cô bé lúc nào không hay. Anh về quê ngày càng ít mà thường cùng cô bé đi chơi Đầm Sen, Suối Tiên…

Thấy Tuấn ít về thăm nhà, lại thường xuyên tắt điện thoại, khi nói chuyện thì ấp úng và hay cúp máy giữa chừng, Linh bí mật đón xe lên phòng trọ của chồng. Vừa đẩy cửa bước vào, Linh tá hỏa khi thấy hai người đang hôn nhau say đắm…


Hai nửa cô đơn gặp nhau, cảm thông và khá hợp ý

Sau đó, Linh quyết “kéo” chồng về nhà. Chị tam su gia dinh : “Đúng là nhất cự ly, nhì tốc độ. Đã là vợ chồng thì đói no cũng phải ở bên nhau, không thể mỗi người một nơi”. Cũng may, Tuấn chỉ mới “cảm nhẹ” cô bé kia nên Linh dễ dàng “kéo” chồng trở về quê. Dù cuộc sống khó khăn hơn nhưng Linh không phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ mất chồng.
Tan đàn xẻ nghé

Chị Giang (ở Ba Tri, Bến Tre) lập gia đình hơn 10 năm, có 2 con nhỏ. Cách nay 4 năm, anh Công, chồng chị Giang, nói làm mướn bấp bênh nên bàn với vợ để anh lên TP làm bốc xếp tại một bến hàng ở quận 8.

Anh Công bảo: “Một ngày công 150.000 đồng, trừ tiền ăn uống, mỗi tháng anh cũng dư được khoảng 2 triệu đồng gửi về cho mẹ con em”. Nghe chồng nói hợp lý, chị Giang đành gật đầu. Nhà nghèo, lại chưa từng sống xa nhau nên họ chưa có nhu cầu và chưa biết sử dụng điện thoại di động. Do vậy, họ gần như chẳng liên lạc nhau và chỉ gặp nhau vào những dịp lễ, Tết khi anh Công về quê.

Công việc nặng nhọc, nhiều hôm mệt mỏi, anh Công ước có cơm canh nóng hay có người đấm lưng cho bớt mỏi. Ở chung dãy trọ, có chị Thùy cũng xa nhà và “phòng không” như anh Công. Hai nửa cô đơn gặp nhau, cảm thông và khá hợp ý.

Những ngày nghỉ, chị Thùy tranh thủ đi chợ nấu cơm, tiện thể nấu giúp anh Công luôn; rồi khi thì ly chè, lúc tô cháo gà… chị mang sang chia sẻ cho anh. Có lẽ “tình yêu bắt đầu từ bao tử” nên anh Công ngày càng “mến” chị Thùy và thường tâm sự với chị. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, họ dần chuyển sang tình yêu…

Hơn một năm sau, anh Công dọn sang sống chung phòng với chị Thùy, vừa tiết kiệm vừa tiện chăm sóc, gần gũi nhau. Cũng từ đó, anh Công quên nghĩa vụ làm chồng, làm cha.

Cả năm trời, không thấy chồng gửi tiền hay về thăm nhà, chị Giang nghi ngờ nhưng… không có địa chỉ nơi chồng ở trọ, muốn bắt tại trận hoặc thưa công an cũng chịu thua. Chị đành ở nhà chờ đợi, hy vọng một ngày nào đó, chồng thương con mà quay về nhưng… anh Công đã “lậm” và mới đây, chị đành ký giấy thuận tình ly hôn.

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Đưa bồ đi mua sắm và bắt gặp vợ tay trong tay với trai lạ

Tôi trấn an tinh thần và nhìn kỹ lần nữa, đúng là vợ tôi rồi, cô ấy đang tay trong tay với một gã đàn ông khác. Nhìn họ rất tình tứ, tôi như chết lặng chôn chân tại chỗ.

Tôi kết hôn năm nay đã được 6 năm, vợ tôi là một người xinh đẹp, đảm đang nhưng khá bướng bỉnh. Cuộc sống gia dinh tôi khá viên mãn, hạnh phúc. Ngày kết hôn bố mẹ hai bên cho chúng tôi 1 số tiền lớn xây nhà Hà Nội, cả hai gia đình đều khá giả nên chúng tôi không lo lắng việc chi tiêu. Cuộc sống cứ mãi êm đềm cho tới năm thứ 5, tôi vẫn luôn yêu thương vợ con nhưng dường như cô ấy ngày một thay đổi khi công việc của tôi không thuận lợi.

Cuộc sống gia đình tôi khá viên mãn, hạnh phúc( Ảnh minh họa)

Cô ấy chơi với nhóm bạn toàn dân đại gia, ăn sang mặc xịn. Kể từ đó cô ấy quay sang thích xài hàng hiệu và suốt ngày đòi tôi mua sắm. Tôi luôn chiều vợ, từ lúc yêu đến lúc cưới tôi vẫn luôn tam su gia dinh chiều chuộng cô ấy.

Nhưng bây giờ khi công việc áp lực, làm ăn không thuận lợi, vợ tôi chẳng chịu hiểu và chia sẻ với tôi như trước. Cô ấy chỉ quan tâm tới bản thân và thích làm đẹp. Đi đâu vợ tôi cũng muốn mình là người nổi bật nhất, ăn mặc đẹp nhất và túi xách xịn nhất.

Tôi thấy mệt mỏi với sở thích mua sắm không biết điểm dừng của vợ. Cô ấy chỉ biết đòi hỏi mà không chịu quan tâm tới cảm xúc công việc của chồng. Cuộc sống cứ như vậy khiến tôi trở nên chán nản và không muốn về nhà, cái tổ ấm vốn đầy ắp tiếng cười của hai đứa con ngoan và cô vợ xinh đẹp giờ đây đã không còn như trước.

Cuộc sống cứ như vậy khiến tôi trở nên chán nản và không muốn về nhà (Ảnh minh họa)

Tôi trở nên thích lang thang cà phê, lên phố với lũ bạn. Tôi chẳng muốn về nhà, chẳng muốn nói chuyện với vợ và dần dần cô ấy cũng chẳng buồn gọi điện hỏi thăm tôi đang ở đâu, làm gì?

Còn tôi vẫn yêu vợ dù lòng có buồn phiền, Tuy là một đàn ông lăn lộn trường đời nhiều, thành đạt, điển trai bên cạnh không thiếu các cô gái trẻ đẹp vây quanh nhưng chưa bao giờ tôi làm gì có lỗi với vợ. Nhưng chính sự thờ ơ của vợ đã đẩy xa tôi ra khỏi cô ấy và rồi tôi phải lòng một người con gái cùng cơ quan. Người đó khác hẳn vợ tôi, tuy người ấy không xinh đẹp nhưng lại dịu dàng và tâm lý.

Người đó chia sẻ với tôi về công việc, cuộc sống và khiến tôi có thêm động lực làm việc cũng như có nơi để chia sẻ và rồi tôi dành tình cảm đặc biệt cho cô ấy ngoài vợ. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn, chúng tôi cùng đồng ý chỉ dừng lại ở việc chia sẻ và làm chỗ dựa tinh thần cho nhau.

Rồi một hôm sinh nhật bạn gái mới, chúng tôi hẹn nhau lên Vincom mua sắm. Lúc đi lên cầu thang tôi vô tình nhìn xuống và thấy ai đó giống vợ tôi. Tôi trấn an tinh thần và nhìn kỹ lần nữa, đúng là vợ tôi rồi, cô ấy đang tay trong tay với một gã đàn ông khác. Nhìn họ rất tình tứ, tôi như chết lặng chôn chân tại chỗ. Bạn gái hỏi tôi:”Anh sao vậy”. tôi chỉ bảo:”Anh không được khỏe, mình về đi, để lần sau anh đưa em đi mua sắm bù nhé”. Cô ấy tỏ ra cảm thông rồi đưa tôi về.

Tôi về nhà và gọi vợ về, cô ấy thú nhận là đã qua lại với người đàn ông đó một thời gian và mong tôi tha thứ. Tôi không thể tin đây là sự thật(Ảnh minh họa)

Tôi ngoái đầu nhìn vợ, đã lâu rồi tôi không thấy vợ cười và nhìn tôi tình cảm như nhìn gã đàn ông ấy. Cái váy vợ tôi đang mặc là quà sinh nhật mà tôi mới tặng cô ấy cách đây mấy hôm.

Thì ra bấy lâu nay cô ấy lạnh nhạt, thờ ơ với chồng là vì đã có người khác. Tôi về nhà và gọi vợ về, cô ấy thú nhận là đã qua lại với người đàn ông đó một thời gian và mong tôi tha thứ. Tôi không thể tin đây là sự thật.

Bây giờ về nhà thấy mặt vợ, tôi thấy ghê tởm, tôi thực sự không biết phải làm gì? Nhìn hai đứa con đáng yêu, tôi không nỡ nào để gia đình này tan nát. Tôi phải làm sao đây?

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Hạnh phúc gia đình mong manh

Đến nay đã hơn 3 tháng rồi, tôi đã nhiều lần xuống động viên và xin lỗi bố mẹ cô ấy, nhờ bố mẹ cô ấy bảo cô ấy về chăm con, thậm chí tôi phải đưa cả bố tôi xuống nhà nói chuyện với bố mẹ cô ấy rồi. Vậy mà cô ấy vẫn không chấp nhận, thậm chí còn nói những lời mất hết tình nghĩa vợ chồng. Vì thương con, không muốn con phải chịu cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình, tôi chấp nhận tất cả những yêu cầu của cô ấy để con tôi được hạnh phúc.

Tôi đã xây dựng gia dinh từ năm 2005. Hiện nay chúng tôi đã có một con gái, cháu lên 7 tuổi. Gia đình tôi trước kia sống tương đối hạnh phúc, cho đến khi vợ tôi quyết tâm đi học liên thông trung cấp lên đại học do bố mẹ cô ấy chủ động nói chuyện với mẹ tôi. Trong một lần cô ấy bế con gái lên 4 tuổi bỏ về nhà mẹ đẻ, tôi và mẹ tôi phải xuống nhà ngoại để đón cô ấy mới chịu về. Hôm đó bố vợ tôi nói với mẹ tôi là khi cô ấy về thì cho cô ấy đi học thêm và ông cho tiền đóng học. Quả đúng như vậy, khi về nhà cô ấy đã chủ động đi tìm trường học mà không cho tôi hay. Mặc dù tôi không đồng ý vì muốn sinh thêm cháu nữa nhưng cô ấy vẫn cố đi. Năm 2009, chúng tôi cùng đi làm trong một công ty liên doanh một trăm phần trăm vốn của nước ngoài, trong thời gian cùng làm việc, cô ấy chủ động đi học còn tôi vẫn làm việc ở đó. Năm 2010 thì chúng tôi xây bếp, nhà tắm (một phần tiền của chúng tôi tích lũy được, số còn lại anh trai tôi đỡ). Năm 2011 tôi không làm ở đó nữa, cô ấy cũng nghỉ sau tôi hai tháng, đi làm kế toán cho một công ty xây dựng của cậu bên ngoại cô ấy (việc cô ấy làm ở đâu tôi không biết, vì mọi việc do bố mẹ cô ấy chủ động tìm cho con gái, mãi sau tôi mới hay là cô ấy làm cho công ty ở Hoàng Hoa Thám, chuyên xây dựng trường học. Tôi cảm thấy mình bị coi thường, là một người chồng mà vợ mình đi đâu, làm gì cũng không biết. Tất cả là do bố mẹ cô ấy chỉ đạo cô ấy làm, trong thời gian chung sống, công lương làm được của cô ấy hầu như cô ấy chủ động chi tiêu, mua sắm sinh hoạt thường ngày, do tôi là đảng viên nên mỗi tháng thường nghỉ nửa ngày đi sinh hoạt đảng nên lương không được là bao

Xem thêm: Những tam su gia dinh thầm kín .

Ngày 17/8/2013, cô ấy thi tốt nghiệp mà không nói cho tôi hay, chuyển làm công ty Kai Việt Nam không nói cho tôi hay, nói dối là ngành thuế kiểm tra hồ sơ của cô ấy nên cô ấy nhờ tôi đi xin giấy xác nhận nhân sự cho, khi được người trong làng làm cùng và gặp cô ấy đã nói lại cho tôi hay. Tôi rất tức giận vì có một người vợ mà mình thương yêu nhất hết lần này đến lần khác nói dối, không tôn trọng mình như vậy, thêm vào đó là những tin đồn là cô ấy có mối quan hệ không mấy tốt với những người bạn trai mà không những học cùng lớp lại làm cùng công ty Kai.

Vậy mà cô ấy vẫn không chấp nhận, thậm chí còn nói những lời mất hết tình nghĩa vợ chồng.

18/8/2013, cô ấy đi tổng kết nhưng lại nói dối tôi và con gái là đi học và bận đến hết tháng 8-2013, gọi về cho mẹ đẻ là đi liên hoan. Đến 17h cùng ngày tôi thấy nghi ngờ và đến tận trường học thì không thấy ai. Gọi điện thoại cho cô ấy 3 lần cô ấy mới nghe và nói là đi họp lớp, hiện đang ở làng Mơ (Đại Mạch – Đông Anh ). Cô ấy nhờ bạn gọi lại cho tôi nói là đi thăm thầy giáo đến 19h30 mới về được do bài thi không tốt, tôi không yên tâm nên đã đến tận nơi thì thấy cô ấy đi liên hoan từ sáng hiện đang hát hò tại một phòng hát.

Tôi tức giận lấy điện thoại cô ấy thì có hai người là Hoàng Anh và Hùng gọi đến cho cô ấy ngay mà hai người đó không học cùng lớp Kt2k4 của cô ấy.

Đến 19/8/2013, cô ấy đi xuống nhà mẹ đẻ nói là đi làm. 17h đã về đến nhà rồi còn mọi ngày 19h mới về mà công ty làm đến 17h hết giờ làm, tôi không biết cô ấy đi đâu, làm gì trong thời gian đó. Đến tối hai vợ chồng nói nhau, mặc dù bố mẹ tôi, chị dâu khuyên giải thế nào cô ấy không nghe và nói: “Anh thích gì? Thích đánh nhau hả?”, rồi bảo viết đơn ly hôn, yêu cầu tôi ký. Khi tôi đưa giấy cho thì không viết lại bắt tôi viết…

Đến 20h thì em cô ấy xuống đón cô ấy về, khi đi cô ấy đã thách thức là hôm nay các ban ngành đoàn thể đến nhà tôi chứng kiến vợ chồng tôi bỏ nhau trước mặt gia đình và bạn tôi, còn em cô ấy lên báo công an xã.

Đến nay đã hơn 3 tháng rồi, tôi đã nhiều lần xuống động viên và xin lỗi bố mẹ cô ấy, nhờ bố mẹ cô ấy bảo cô ấy về chăm con, thậm chí tôi phải đưa cả bố tôi xuống nhà nói chuyện với bố mẹ cô ấy rồi. Vậy mà cô ấy vẫn không chấp nhận, thậm chí còn nói những lời mất hết tình nghĩa vợ chồng. Vì thương con, không muốn con phải chịu cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình, tôi chấp nhận tất cả những yêu cầu của cô ấy để con tôi được hạnh phúc.

Nhờ các bạn tư vấn giúp tôi, tôi nên làm sao cho phải. Ly hôn thì sợ con khổ còn tiếp tục ly thân thì sớm muộn sẽ ly hôn thôi!

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Nhật ký cho… “sự nghiệp tìm chồng”

28 tuổi, ngoại hình trung bình, gia dinh cơ bản, tính tình khá dễ chịu, học cũng cao (và đang muốn học thêm nữa). Chưa “xoắn” chuyện lấy chồng nhưng bố mẹ thì “xoắn quẩy” lắm rồi.

Ngày… tháng… năm…

Mẹ mình sau vô số lần thúc giục, càm ràm: “Lấy chồng đi cho tôi nhờ!” mà con gái mặt cứ trơ ra thì bà tức lắm. Hôm nay, bà mời toàn bộ “nữ quyến” trong họ đến, gọi là họp phụ nữ trong nhà, khí thế và trang nghiêm không thua họp Quốc hội. Nội dung thì cũng chẳng có gì khác ngoài bàn bạc việc tống khứ quả bom nổ chậm trong nhà là mình đây.

>>Xem thêm : Những tam su gia dinh thầm kín

Các cô, các dì, các thím, các bác gái tới tấp phát biểu. Đến thằng em vắt mũi chưa sạch của mình cũng lanh chanh góp lời. Nếu ghi lại hết những lời vàng ngọc ấy chắc phải dài sánh ngang một bản trường ca ấy chứ!

Mọi người nói thì nhiều nhưng mình đã tóm lại được mấy luận điểm chính:

– Thứ nhất, lấy chồng hiện nay đối với mình là một vấn đề vô cùng vô cùng cấp thiết.

– Thứ 2, để thực hiện điều thứ nhất được nhanh chóng, mình phải ngay lập tức làm đẹp, lột xác từ vịt bầu thành thiên nga để câu… chồng. Ui giời, có mà lột cả da cũng chẳng thành thiên nga được đâu. Mình biết chứ!

– Thứ 3, cũng để phục vụ điều 1, mọi người sẽ huy động mọi lực lượng để giới thiệu các mối “hàng” cho mình. Chết mất! Sắp tới chắc không có lúc nào được bình yên nữa rồi!

Ngày… tháng… năm…

Mình đang lúi húi nấu cơm trong bếp thì nhà có khách. Nghe loáng thoáng thì hình như là bác đồng nghiệp cũ của bố. Bác ấy đã nghỉ hưu dăm, bảy năm nay rồi. Mình nghe lỏm thêm lúc nữa thì biết được bác ấy chẳng vô duyên vô cớ mà đến nhà mình chơi.

Chả là bác ấy có một cậu quý tử đã hơn ba chục tuổi, chưa vợ và nghe đồn là mình hợp tuổi với anh ta nên bác ấy mới đến. Quái lạ, bác ấy khoe hết anh trai chàng ta, em họ chàng ta, đến chị con bác chàng ta… giỏi thế nào, giàu ra sao, còn bản thân nhân vật chính thì chả mảy may đả động đến.

Sau cùng, bác ấy bày tỏ mục đích lớn nhất là muốn đặt vấn đề với bố mẹ mình, rồi tuần sau được ngày sẽ dạm ngõ luôn. Ngang với tốc độ của tên lửa ấy nhỉ? Trong khi đương sự là mình và chàng ta còn chưa biết đối phương tròn méo thế nào.

Hừ! Chả lẽ cái sự ế của mình đã nổi tiếng thế ư? Đến một bác gần chục năm nay không liên lạc với nhà mình cũng biết mà tìm tới. Lại còn đưa ra đề nghị rất chi “củ chuối” ấy nữa. Bác ấy nghĩ mình ế nên chỉ cần có người đến hỏi là nhảy cẫng lên đồng ý à?

Mệt quá, mình đến chóng mặt với lịch đi xem mặt…

May sao bố vẫn đủ tỉnh táo để từ chối cái lời đề nghị vô duyên nhất quả đất ấy (mặc dù bố tha thiết muốn gả con gái đi lắm rồi). Bố bảo: “Chuyện đôi lứa cứ để chúng nó tự nhiên bác ạ!”. Nghe mà nở từng khúc ruột!

Nhưng lúc bác ấy về rồi, bố lại cằn nhằn rằng bác ấy có 2 đời vợ nên bố không thích nhà ấy. Thế hóa ra vừa nãy bố “làm hàng” à?! Bác ấy mà có một vợ thì chắc bố cũng nhận lời gả phắt mình đi rồi!

Ngày… tháng… năm…

Dạo này mẹ suốt ngày kéo mình đi chùa cầu duyên. Ngày rằm, mùng một đều bắt đi, đến cả cuối tuần cũng không tha. Nhưng cầu mãi vẫn chưa thấy có cái duyên nào rơi trúng đầu!

Mỗi lần lên chùa mình thích nhất là gặp sư thầy và các bà vãi đàm đạo chuyện đời. Mẹ thắc mắc, mình liền đáp: “Con đang xin một chân trợ lí cho sư trụ trì của chùa!”. Mẹ tái xanh mặt, sợ mình nghĩ quẩn đi tu thật nên từ đấy ít lôi mình lên chùa hẳn. Nhẹ cả người!

Ngày… tháng… năm…

Đợt này đi hẹn hò liên miên. Nói hẹn hò cho oai chứ thực ra là đi xem mặt. Bạn bè tìm được “hàng” mà ới là đi. Bố mẹ sắp xếp được đối tượng cũng đi. Cô dì chú bác giới thiệu cho chàng nào cũng đi, không từ chối mối nào. Mình quay như chong chóng để chạy show… xem mặt.

Trong có vài tháng mà mình đã gặp qua rất nhiều “thể loại”: gầy béo, cao thấp, trắng đen, nói ít, nói nhiều, lãng mạn, khô khan… Các ngành nghề: giáo viên, kĩ sư, bác sĩ, công chức nhà nước… thôi thì cũng đủ cả. Nhưng các chàng này không ai bảo ai đều có 3 điểm chung: không giầu, không đẹp trai và đang ế (như mình).

Thân xác rã rời, tinh thần rệu rã nhưng mình vẫn chưa tiến được thêm với ai. Chàng mình thích thì người ta chê mình. Chàng ưng mình thì mình lại chả mảy may để ý. Chán thế đấy!

Không biết cái sự nghiệp tìm chồng này đến bao giờ mới kết thúc nữa!?

Ngày… tháng… năm…

Mẹ cấm mình học tiếp, bắt dành toàn bộ tinh thần và vật chất vào việc tìm chồng. Mẹ còn tuyên bố mình mà đi học không chịu lấy chồng thì bà không có đứa con gái như mình!

Nhưng mẹ có biết không nhỉ? Chồng lấy về có khi còn bỏ mình theo bồ chứ bằng cấp và kiến thức thì sẽ ở lại với ta mãi mãi!

Thế là mình quyết định “cày” để thi lấy cái TOEFL. Ít nữa mà chưa lấy được chồng, mẹ có không nhận mình, đuổi mình đi thì còn kiếm cái học bổng rồi sang nước ngoài… tị nạn.

Hôm nay đi đăng kí lớp học ôn, có một anh chàng cũng đến cùng lúc với mình. Người thì xấu xấu, còi còi thế mà lúc phô ra nụ cười với hàm răng trắng tinh nhìn cũng duyên ra phết. Thôi rồi, mình đã bị tương tư nụ cười của chàng rồi!

Ngày… tháng… năm…

Ngày đầu tiên đi học, vừa bước vào lớp đã đụng mặt ngay anh chàng có nụ cười ấn tượng hôm trước. Nhìn thấy mình hắn cười tươi hớn hở rồi buông một câu: “Rất vui được gặp lại em!”.

Sau đó hắn nhảy đến ngồi cạnh mình, trong lớp cứ hỏi han, gợi chuyện nói đủ thứ. Lúc về còn xin số điện thoại, hẹn cuối tuần mời mình đi uống cà phê.

Ớ, phải chăng duyên của ta đã đến rồi

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Liệu tôi có thể quay về sống với vợ – người đã từng phản bội tôi?

Nếu 2 người không quay lại với nhau, anh ta sẽ sống với cô ấy như dự định và đối xử tốt với bọn trẻ để tôi được yên tâm. Anh ta hỏi tôi “Ý của chú như thế nào có thể cho tôi biết được không”?

Chúng tôi cưới nhau được 12 năm, có 2 cháu gái, thời gian 10 năm gia dinh sống rất hạnh phúc, hai vợ chồng từ bàn tay trắng gây dưng lên đến trước lúc chia tay cũng có mấy mảnh đất, xe ô tô con. Chúng tôi đều kinh doanh bên ngoài, chịu khó làm ngày đêm, sản xuất hàng hóa bán nhiều nơi. Vô tình có một người là chủ đơn vị thuộc cơ quan nhà nước vợ mất, đang nhòm ngó và bắt đầu tấn công vợ tôi.

>>Những tam su gia dinh thầm kín

Lúc đầu cô ấy cũng chỉ nghĩ họ tán tỉnh mình kệ họ, miễn là được việc, thế rồi lại nhờ người ta giới thiệu cho mình các chỗ khác (tất nhiên là vợ tôi gọi nhờ chứ lúc đó tôi cũng bảo là không nên). Những từ yêu thương ngon ngọt cứ lao đến điện thoại của vợ ào ào vào lúc đêm khuya (vợ tôi có một chiếc điện thoại khác dành riêng và giấu vào tủ quần áo), tôi vô tình lấy quần áo thấy được.

Sau một vài tháng chúng tôi sống ly thân mỗi người ở một nhà, không đánh cãi chửi nhau mà lặng lẽ rời xa nhau, không ai nói với ai, hình như mỗi người đều hiểu rồi âm thầm trong đau đớn. Vợ tôi nói không hợp nhau, làm thì mỗi người một ý, nhiều việc tôi hay tự quyết không thèm hỏi ý kiến vợ. Tất nhiên lúc đó chỉ là những tin nhắn, những lần 8/3 vợ đi xe buýt lên nhận hoa chứ tôi cũng chưa bắt gặp được cụ thể. Do vậy tôi thường xuyên theo dõi, rồi cái gì đến vẫn đến, một hôm tôi về thăm con thì chúng đã được gửi về bà ngoại, vợ tôi đang chuẩn bị đi “công việc”.


Tôi rất bối rối, không biết phải làm như thế nào?

Lúc đó đã chiều tối, tôi bảo đi đâu tôi chở đi (tôi đi xe con) nhưng vợ bảo ra kia bắt xe, lên xe ngủ một giấc đến sáng là đến nơi. Tôi đưa ra đường bắt xe, định chờ lên xe thì về nhưng vợ tôi bảo về đi và chui vào quán nước ngồi chứ không tỏ ý chuẩn bị bắt xe. Tôi đi một đoạn rồi dừng xe lại, xuống đi bộ xem nhưng chưa thấy gì, tôi lên xe quay lại đỗ cách một đoạn để nhìn, không lâu sau có một chiếc xe con dừng lại và vợ tôi lên xe. Tôi chạy theo rồi điên đảo khi nhìn thấy hai người ngồi ghế sau ôm hôn, nằm lên nhau. Tôi chạy sau vừa nháy đèn để cho họ ngại nhưng hình như họ không cần biết.

Chạy hơn 100 km họ xuống ăn cơm, hai người ngồi sát nhau mà tôi cảm tưởng như người lái xe ngồi đối diện (là thân quen với người kia) coi như họ là của nhau. Đi mấy chuc km nữa, họ vào nhà nghỉ ven đường, thuê 2 phòng rồi sau đó tôi cũng vào thuê một phòng. Nếu mình làm ầm ĩ thì sẽ thế nào, vợ tôi sau này sẽ sống ra sao, các con tôi sẽ nghĩ gì? Tôi trả phòng rồi quay về giữa đêm khuya, may mà không bị tai nạn.

Một năm sau tất cả ra đi hết vì trước đó mua đất, xây nhà vay ngân hàng, công việc mỗi người tách một mảng. Chúng tôi quyết định ra toà, cô ấy gửi đơn và rất nhanh chóng một tháng sau đã có quyết định ly hôn. Ly hôn xong tôi đi nơi xa làm ăn trong tình trạng không có tiền và vẫn còn nợ. Thỉnh thoảng vẫn về thăm con, thanh minh tôi vẫn về quê vợ. Gần đây chúng tôi bắt đầu nói chuyện điện thoại với nhau (trước đây thì không, tôi gọi cũng không nghe), tôi luôn nhớ các con và còn yêu cô ấy, cũng muốn quay lại.

Đột nhiên tôi nhận được một tin nhắn của bạn trai cô ấy. Anh ta nói sau khi ly hôn tôi một tháng, hai người đã đi đăng ký kết hôn. Anh ta cũng khuyên cô ấy quay lại với tôi thì tốt cho các con, anh ta nói cô ấy rất băn khoăn không biết nên thế nào và bảo tôi là nếu chúng tôi quyết định về sống với nhau sẽ sẵn sàng giải phóng cho cô ấy, coi như chưa đăng ký kết hôn, anh ta sẽ đi tìm người phụ nữ khác. Nếu 2 người không quay lại với nhau, anh ta sẽ sống với cô ấy như dự định và đối xử tốt với bọn trẻ để tôi được yên tâm. Anh ta hỏi tôi “Ý của chú như thế nào có thể cho tôi biết được không”?

Thật sự tôi bàng hoàng trước thông tin như vậy, cứ nghĩ họ đã thôi và chưa thể kết hôn vì hai người vẫn ở xa nhau tầm 100 km. Giờ tôi rất bối rối, không biết phải làm như thế nào? Có trả lời anh ta không? Trước tôi cũng không nhắn tin hay gọi điện gì với anh ta. Chúng tôi còn có thể quay về sống cùng nhau được hay không? Tôi mong muốn được mọi người góp ý để có sự lựa chọn sáng suốt. Chân thành cám ơn.

>>Xem thêm : du lịch hanoi vietnam

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Khi tình yêu quay về


Trước khi đến với anh, em đã từng yêu một người khác, mối tình đó được hai năm vì gia dinh em ngăn cấm nên em phải lựa chọn giữa gia đình và người yêu. Và em đã chọn… gia đình. Sau một thời gian không lâu em đã gặp anh và lấy anh. Em cũng biết đó là một cuộc hôn nhân có tình yêu nhưng rồi cuộc sống cứ thế trôi qua, anh là người chồng lý tưởng đối với nhiều người, em cũng không dám mong muốn gì hơn.


Nhưng anh biết một điều rất rõ đó là vợ mình vẫn chưa quên được người đó, nhưng anh chẳng trách móc gì em, anh cứ thầm lặng bên em vậy. Cho đến cái đêm định mệnh xảy ra … chưa khi nào em thấy anh như vậy. Ánh mắt anh nhìn em hôm đó có lẽ không bao giờ em quên được. Anh đưa bức thư cho em rồi anh bỏ đi, tối hôm đó anh không về nhà, sáng hôm sau anh gọi điện bảo “ngày hôm nay anh không về nhà ăn cơm, mẹ con ăn đi”.

Xem thêm : tam su gia dinh thầm kín

Một ngày trôi qua sao dài với em thế, em gọi điện mà máy anh tắt. Bây giờ em mới biết người em yêu nhất là anh, em sai rồi anh ạ. Anh có tha thứ cho em không? Đầu óc em cứ trống rỗng, bây giờ con cũng đã ngủ rồi, tiếng đồng hồ cũng đã điểm một giờ sáng rồi mà vẫn chưa thấy anh về. Em thấy thật sự hoang mang va lo sợ, em cầm máy gọi cho anh mãi cũng không được, hỏi bạn bè người thân đều không có anh ở đó, không biết có chuyện gì xảy ra với anh không nữa?

Em cũng không suy nghĩ được gì nữa anh ạ. Gọi điện nhờ bà nội trông cháu, em đã tìm anh cả một đêm trong mưa mà không thấy anh. Em chỉ muốn nói thật to lên rằng “em sai rồi, anh hãy về với em đi…”. Em cũng không biết mình đã ngất đi lúc nào nữa, mở mắt ra thấy mình đang nằm trong bệnh viện. “Em tỉnh rồi đó à, để anh lấy cho em cốc nước, sao em ngốc vậy, dù có chuyện gì thì cũng phải giữ cho bản thân mình chứ.

Tối hôm qua khi anh về nhà thấy mẹ bảo em đi tìm anh, anh xin lỗi. Cũng may anh tìm được em không thì không biết sẽ thế nào” . Em xin lỗi anh, em sai rồi anh ạ. Em đừng nói gì nữa, một vòng ấm áp anh ôm lấy vợ, anh không biết thế nào chỉ cần anh yêu em thế là được. Anh có biết rằng em cũng chỉ yêu anh thôi …

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Tránh thai nhầm cách, con dâu bị nghi chửa hoang

Phòng khám của bác sĩ D. vừa tiếp nhận một đôi vợ chồng “tương đối đặc biệt”. Theo lời bác sĩ, họ đặc biệt ở chỗ hai vợ chồng thi nhau áp dụng… các biện pháp tránh thai.
>> Những câu chuyện tam su gia dinh thầm kín
Số là cưới nhau xong, người chồng đi công tác biệt phái địa phương trong thời hạn 5 năm, xa nhau, kinh tế eo hẹp nên hai vợ chồng quyết định chưa đẻ vội mà áp dụng các biện pháp tránh thai. Thi thoảng người chồng mới có chuyến về thăm vợ, họ gặp nhau như “ruộng hạn gặp mưa rào” và sau “những cơn mưa” thì người vợ dùng thuốc tránh thai khẩn cấp.
Nhưng rồi, khi đọc báo thấy phương pháp này có nhiều tác dụng phụ, người vợ chuyển sang uống thuốc đều đặn. Nhưng lúc này một biến cố mới lại nảy sinh, vì tác dụng phụ của thuốc, chị tăng cân vù vù, bụng to ra đến nỗi mẹ chồng bí mật gọi con trai về vì nghi con dâu ngoại tình chửa hoang. Hiểu chuyện, người chồng thương vợ liền quyết định mình sẽ chìa vai gánh vác trách nhiệm tránh thai. Anh tham khảo trên mạng, bạn bè và áp dụng liền ngay hai biện pháp hoặc “bế quan tỏa cảng” hoặc “xuất khẩu sai địa chỉ”.
Tránh thai, con dâu, nhà chồng, có thai


Rồi thời hạn biệt phái của người chồng cũng hết, kinh tế gia dinh cũng khấm khá lên nhiều, họ quyết định sinh con. Nhưng chờ mãi, chờ mãi 6 tháng, rồi một năm, hai năm, em bé vẫn không chịu đến với họ. Hai vợ chồng quyết định đi khám. Tại phòng khám, sau khi trò chuyện và thăm khám, bác sĩ D. đã lý giải nguyên nhân vô sinh của hai vợ chồng có thể đến từ việc họ đã… nỗ lực tránh thai sai cách (!).
Cụ thể, theo bác sĩ D, thuốc tránh thai là những thuốc có tác dụng mạnh để chống thụ thai. Không chỉ đơn thuần tác dụng lên cơ quan sinh sản, một số chị em phụ nữ sử dụng viên thuốc tránh thai khẩn cấp quá nhiều sẽ dẫn đến vô sinh. Rồi khi chuyện “yêu” diễn ra, một số cặp đôi sử dụng biện pháp không xuất tinh để tránh thai.
Xuất tinh là một hiện tượng sinh lý bình thường của nam giới, do vậy phương pháp “giam hãm” tinh trùng này sẽ gây tổn hại nghiêm trọng tới sức khỏe sinh sản của đàn ông.Trong số các phương pháp tránh thai, xuất tinh ngoài thường được lựa chọn vì tiện lợi, không vướng víu. Tuy nhiên, nếu sử dụng lâu dài và thường xuyên biện pháp này gây nhiều biến chứng không tốt về sinh sản cho nam giới, thậm chí dẫn đến bệnh di tinh hoặc liệt dương…
Bác sĩ D. khuyên các biện pháp tránh thai hiệu quả bao gồm dùng bao cao su và vòng tránh thai. Tuy nhiên cũng nên lưu ý rằng, các biện pháp này chỉ thực sự hiệu quả nếu biết sử dụng nó đúng cách, đúng lúc. Nghe lời bác sĩ lý giải, hai vợ chồng nhìn nhau cười mà mếu, vì hóa ra không phải lúc nào sự nhiệt tình cũng mang đến kết quả tốt nếu như thiếu sự hiểu biết phù hợp.

Nguồn: tạp chí đàn ông

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Em muốn ly hôn vì người chồng vô trách nhiệm

Em năm nay 26 tuổi, kết hôn được hai năm nay và đang có bé trai 18 tháng tuổi. Em đang muốn ly hôn vì tình cảm của em với chồng không còn như trước nữa. Thực ra, em đã không còn tìm cảm gì với chồng đã từ một năm nay, em thật thất vọng về người chồng, người cha của con trai mình.


Chúng em yêu nhau mới chỉ được gần 5 tháng thì đã phải kết hôn vì em đã có thai. Chồng em cũng cùng tuổi với em, lúc đó cả hai đều không có việc làm ổn định. Em có bằng kế toán nhưng không đi làm được vì sức khỏe của em yếu lắm. Cuộc sống gia dinh quá khó khăn khi em phải thuê nhà để ở. Chính vì thế khi sắp sinh con thì em về nhà mẹ đẻ để sinh và mẹ em nuôi 2 mẹ con em sống từ đó đến giờ.

Đến nay thời gian mẹ con em sống ở nhờ bên nhà ngoại thấm thoát cũng được gần hai năm rồi. Chồng em vẫn ở và làm việc tại Sài Gòn. Em sống ở Nha Trang trong suốt khoảng thời gian đó. Vợ chồng sống xa nhau, dần dần em cũng mất hết tình cảm với chồng. Em phải nuôi con nhỏ cực khổ như vậy nhưng chồng em cũng chẳng quan tâm và cũng chẳng đoái hoài đến 2 mẹ con em. Chồng em lại chẳng chu cấp đủ tiền nuôi con hàng tháng nữa. Em đã chịu đựng tình trạng này lâu lắm rồi và giờ em cũng muốn được giải thoát.

Vợ chồng em khác nhau nhiều lắm, anh là người Nghệ An, em thì ở Khánh Hòa. Vì phải xa nhau đằng đẵng nên anh  thiếu thốn tình thương. Song anh lại rất hay nghi ngờ em và đã nhiều lần xuc phạm đến nhân phẩm của em. Anh nói với em những lời nói phũ phàng, đầy tổn thương khiến em không thể quên được.

Hai năm qua bố mẹ đẻ nuôi em, em ở nhà chăm con, hàng tháng chồng gửi tiền về nuôi con mà chỉ được 1 triệu đồng một tháng không đủ chi tiêu cho con gì hết. Thậm chí nửa năm nay anh không gửi tiền về, bà ngoại đã phải nuôi con gái giờ lại phải nuôi cả cháu ngoại nữa. Em không thể yêu chồng thêm được nũa. Không phải vì chồng em không có tiền mà em bỏ đâu. Cho dù anh ấy giờ có giàu có đi nữa thì em cũng không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này với anh nữa.

Chồng em cũng còn yêu em nhưng cũng đồng ý ly hôn song anh lại không để em nuôi con. Em không muốn vậy, vì từ lúc em mang thai tới giờ em không được chăm sóc và đền bù xứng đáng gì hết. Gia đình chồng cũng không giúp đỡ và quan tâm gì. Em chán cảnh sống này lắm!

Giờ em muốn ly hôn nhưng không biết phải viết lý do như thế nào trong đơn ly hôn để được xử và được quyền nuôi con đây? Hiện tại chúng em không có tài sản gì hết. Chưa kể, chồng em chưa chăm sóc con được một ngày nào thế mà giờ đây anh đòi quyền nuôi con. Con trai em từ nhỏ chỉ sống với em và ông bà ngoại thôi. Giờ em phải làm sao,nhờ chuyên mục tam su gia dinh tư vấn cho em với?


Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Bị "an vả" ngay lập tức khi hỏi vợ câu đó

(tin moi nhat trong ngay) - Ngày tân hôn phải khó khăn lắm, hai vợ chồng mới có thể "yêu" trọn vẹn vì mình khá đau đớn. Thế mà ngay khi mọi chuyên xảy ra xong, vợ chồng nằm bên nhau chuyện nọ chuyện kia, chồng mình lại bắt đầu hỏi chuyện vợ còn hay mất trinh.


ảnh minh họa
Copyright © 2015 Những ý tưởng kinh doanh độc đáo
| Distributed By Gooyaabi Templates
kqxs | xsmb | xsmn | xsmn | kqxsmb | kqxs - boi tinh yeu - xem tu vi 2016 - xem tu vi nam 2016 - nhung cau noi hay - tam su - ti le bong da