Hai nửa cô đơn gặp nhau, cảm thông và khá hợp ý
Sau đó, Linh quyết “kéo” chồng về nhà. Chị
tam su gia dinh : “Đúng là nhất cự ly, nhì tốc độ. Đã là vợ chồng thì đói no cũng phải ở bên nhau, không thể mỗi người một nơi”. Cũng may, Tuấn chỉ mới “cảm nhẹ” cô bé kia nên Linh dễ dàng “kéo” chồng trở về quê. Dù cuộc sống khó khăn hơn nhưng Linh không phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ mất chồng.
Tan đàn xẻ nghé
Chị Giang (ở Ba Tri, Bến Tre) lập gia đình hơn 10 năm, có 2 con nhỏ. Cách nay 4 năm, anh Công, chồng chị Giang, nói làm mướn bấp bênh nên bàn với vợ để anh lên TP làm bốc xếp tại một bến hàng ở quận 8.
Anh Công bảo: “Một ngày công 150.000 đồng, trừ tiền ăn uống, mỗi tháng anh cũng dư được khoảng 2 triệu đồng gửi về cho mẹ con em”. Nghe chồng nói hợp lý, chị Giang đành gật đầu. Nhà nghèo, lại chưa từng sống xa nhau nên họ chưa có nhu cầu và chưa biết sử dụng điện thoại di động. Do vậy, họ gần như chẳng liên lạc nhau và chỉ gặp nhau vào những dịp lễ, Tết khi anh Công về quê.
Công việc nặng nhọc, nhiều hôm mệt mỏi, anh Công ước có cơm canh nóng hay có người đấm lưng cho bớt mỏi. Ở chung dãy trọ, có chị Thùy cũng xa nhà và “phòng không” như anh Công. Hai nửa cô đơn gặp nhau, cảm thông và khá hợp ý.
Những ngày nghỉ, chị Thùy tranh thủ đi chợ nấu cơm, tiện thể nấu giúp anh Công luôn; rồi khi thì ly chè, lúc tô cháo gà… chị mang sang chia sẻ cho anh. Có lẽ “tình yêu bắt đầu từ bao tử” nên anh Công ngày càng “mến” chị Thùy và thường tâm sự với chị. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, họ dần chuyển sang tình yêu…
Hơn một năm sau, anh Công dọn sang sống chung phòng với chị Thùy, vừa tiết kiệm vừa tiện chăm sóc, gần gũi nhau. Cũng từ đó, anh Công quên nghĩa vụ làm chồng, làm cha.
Cả năm trời, không thấy chồng gửi tiền hay về thăm nhà, chị Giang nghi ngờ nhưng… không có địa chỉ nơi chồng ở trọ, muốn bắt tại trận hoặc thưa công an cũng chịu thua. Chị đành ở nhà chờ đợi, hy vọng một ngày nào đó, chồng thương con mà quay về nhưng… anh Công đã “lậm” và mới đây, chị đành ký giấy thuận tình ly hôn.